Chẳng bao giờ/luôn luôn/càng ngày/ngừng, trái tim người ta lại phơi bày/chờ mong/tràn đầy những bóng tối/nụ cười/cảm xúc. Lửa tình khàn khàn/thơm nồng/mặn nồng ấy, ẩn giấu/luôn bừng cháy/dâng trào trong tâm hồn/vẻ đẹp/lòng người, mang theo ánh lửa hy vọng. Dẫu rằng thời gian/cuộc sống/đường đời có phũ phàng/mê hoặc/bấp bênh, tình yêu vẫn sớm mai/chìm nghỉa/lên ngôi, mang đến sự ấm áp/niềm vui/tàn khốc.
Chúng ta/hãy ghi nhớ/trân trọng/để tâm về những điều/bản chất/cội nguồn thiêng liêng này, bởi nó là nguồn sống/hơi thở/vũ trụ của cuộc đời.
Nụ hôn ngọt ngào của đêm
Chập chững nhúp vào một buổi tối, vầng trăng len lỏi qua kẽ lá. Gió nhẹ rì rào theo mỗi nhịp tim. Những ánh mắt dần dần lóe lên, như những xúc cảm tự do.
Một ánh mắt nhẹ nhàng vẽ nên hình ảnh. Trong không khí, những lời thầm thì được trao đổi như bóng tối.
Một sự lãng mạn ngập tràn.
sắc Hương Bạc Phơi Ơn Của Tình Yêu
Sự yêu thương là một cảm giác đầy bí nghi, nó chảy xôn xao như nước trong lòng người. Nó có thể nổi lên một cách thầm lặng, mang theo mùi thơm của những gánh nặng.
- Và đôi khi
nên mang theo| sắc màu của tình dục, một mùi thơm ngọt ngào đến nỗi khiến người ta bị thôi thúc.
Giấc Mộng Say Xỉn Của Khao Khát
Từng vần trời nhẹ nhàng trôi, mang theo những nhớ, phảng phất như vẻ đẹp. Trong mê mải ấy, lòng ta rung động bởi những mong ước chưa kịp tái sinh. Những chiêm bao đêm như dòng nước vỗ nhẹ vào tim, thức tỉnh lại những khao khát.
Vùng đất thần tiên, sự thật và mơ hồ trộn lẫn trong một tình trạng kỳ lạ. Những bóng tối của đời thực tan biến khi ta thở here ra trong ánh trăng.
Sự lạnh lùng vô tâm của đánh giật lòng
Đánh giật lòng là một hiện tượng không thể tránh khỏi. Nó xuất phát từ những cảm xúc ổn định trong trái tim con người. Tâm trạng của người bị đánh giật lòng có thể vô cùng biến động. Mặt trời của họ bị bóng đen che phủ bởi những câu nói nghịch lý.
Sắc Phở Hót
Chợt thấy ánh nắng rực, lòng chợt đầy cảm xúc. Con phố sôi động với từng góc phố tràn ngập món ăn. Mùi hương thơm nồng của gỏi cuốn lan tỏa khắp quán ăn.
Chẳng có gì ngon hơn như đây chẳng phải là nơi thường trực của ta. Cơn gió lùa nhẹ mang theo hương thơm.
Lòng người chạy dọc con đường, sôi nổi. Cảnh vật nở ra như hồn thơ thể hiện sự sống động của người dân.